Tôi đến Langkawi trong một buổi trưa nắng nóng của miền biển Nam Á. Vẫn là những hòn đảo, là màu nước xanh trong của biển cả mênh mông phía dưới, nhưng với tôi, Langkawi gợi lên một vẻ đẹp lạ lùng và mới mẻ. Đơn giản vì bởi hòn đảo dưới cánh máy bay kia, là giáp kề Ấn Độ Dương, chứ không còn là những vùng biển thuộc về Thái Bình Dương mà tôi từng đi qua.

Image may contain: mountain, sky, ocean, cloud, outdoor, nature and waterNgười ta bảo Langkawi là hòn ngọc của du lịch biển đảo Malaysia, như Phú Quốc của Việt Nam vậy. Thế nên, tôi đến Langkawi với một tâm thế dự liệu về một hòn đảo tấp nập khách du lịch, mọi thứ đều nhộn nhịp ồn ào và vả chăng chẳng còn vẻ hoang sơ vốn có. Rồi ngay khoảnh khắc nhìn ngắm hòn đảo ẩn hiện dưới cửa sổ máy bay, cả chặng đường từ sân bay về khách sạn, và bữa trưa đầu tiên trên hòn đảo này; tôi nhận ra Langkawi vẫn còn hoang sơ, và bình yên lắm. Khác hẳn những nơi khác của Malaysia, không nhộn nhịp như Kuala Lumpur, không hoài cổ như Melaka và cũng chẳng “công nghiệp” như Johor Bahru.

Image may contain: one or more people, ocean, beach, child, sky, outdoor, nature and waterLangkawi với tôi đúng nghĩa là đảo Ngọc của xứ sở này. Hiện đại vừa đủ ở những con đường nhựa phẳng lì dọc ngang hòn đảo, văn mình vừa đủ ở cách làm du lịch có bài bản, nhộn nhịp vừa đủ ở những trung tâm thương mại miễn thuế; nhưng cũng hoang sơ vừa đủ ở những bãi biển trong vắt, dân dã vừa đủ ở những phiên chợ đêm của dân địa phương, và thót tim vừa đủ với khỉ vượn sẵn sàng băng ngang đường lộ mà không ngại xe cộ. Vậy đó, Langkawi với tôi có đầy những mặt đối lập. Nhưng tôi yêu Langkawi với nhịp sống nhẹ nhàng và bình lặng nơi đây.

No automatic alt text available.Đến Langkawi, đúng nghĩa, là tôi chỉ đi tìm chất “Ngọc” của miền đảo xa, tìm chất “Ngọc” trong chính mình. Đôi khi, tôi thầm cảm ơn hòn đảo này, đã có tôi cảm giác được thế nào là trong trẻo và mát lành của những làn gió biển, của những tán rừng nguyên sinh… Có khoảnh khắc nào đó, tôi từng nghĩ, Langkawi cho tôi cảm giác như Koh Rong hay Koh Rong Samloem đã từng mang đến; nhưng không, Langkawi còn cho tôi thấy sự hiện đại và văn minh của người Malaysia khi làm du lịch biển, chứ không chỉ đơn thuần là những hoang sơ và bình yên.

 

Image may contain: bird, sky and textLangkawi có biểu tượng là đại bàng, là những sải cánh tự do, là chúa tể bầu trời. Tại giây phút chứng kiến hình ảnh đàn đại bàng sà xuống mặt biển, tôi chợt nhận ra, đến Langkawi, tôi đã nhận được một điều vô cùng quý giá, đó là giá trị của sự bản lĩnh và lòng tự chủ. Bằng đôi cánh, và cả sự vẫy vùng trên trời cao, đại bàng ở hòn đảo này đã dần trở thành một biểu tượng hay thậm chí là tự hào của người bản địa; để rồi bây giờ trở thành một trải nghiệm khó quên đối với một du khách như tôi. Nếu có trải nghiệm nào tôi muốn có lại ở Langkawi, thì đó chính là ngắm đại bàng, là tắm biển, và chèo thuyền vào rừng nguyên sinh. Những điều mà với tôi, đã góp phần làm nên một miền biển đảo đậm đà những giá trị thú vị rất riêng.

Image may contain: outdoorPenang thì lại cho tôi một cảm giác khác hẳn. Thú thật, Penang như một phiên bản khác của Melaka, nhưng lại được trẻ hóa, và nghệ thuật hóa rất nhiều. Với những người yêu thích sự hoài cổ, thì Penang là một lựa chọn không tồi khi có thể len lỏi vào những con hẻm nhỏ, ngắm nhìn những góc phố đã nhuốm màu thời gian. Còn với những bạn trẻ, yêu thích sự ngộ nghĩnh và nghệ thuật, Penang cũng có đầy những mảng tranh tường trên khắp các con phố.

Image may contain: shoes and outdoorTôi thì không hẳn thích những tác phẩm đường phố ấy, tôi lại đắm mình đi và lặng lẽ ngắm những khung cửa cũ kĩ. Không hiểu sao, với bản thân tôi, đằng sau những cánh cửa ấy hẳn phải có những con người rất hay ho, những câu chuyên rất đẹp về Penang. Tôi nhớ về một buổi chiều mưa đỏng đảnh, lúc to lúc phùn suốt mấy tiếng đồng hồ khiến tôi không đi đâu được, chỉ là chạy mưa tìm chỗ trú. Vậy mà chính trong khoảng thời gian ấy, tôi đã có dịp nhìn Penang chậm lại sau màn mưa, bỗng thấy Penang sao mà ngộ. Ở Penang không có gì khiến du khách đến và trầm trồ, nhưng ở Penang có cái khiến người ta đi rồi lại muốn quay lại, một lần hay nhiều lần. Tôi nghĩ đó là đặc trưng của những khu phố cổ, như Hội An, Melaka… không hùng vĩ cũng chẳng choáng ngợp, nhưng khiến ta muốn đắm mình và sống chậm…

Image may contain: one or more people and outdoorNếu Sài Gòn mang trong mình dòng chảy văn hóa của người Quảng Đông, thì Penang lại đặc sệt chất Phúc Kiến. Từ ẩm thực đến kiến trúc nhà cửa, hay thậm chí là không khí, hơi thở của con người nơi đây. Cảm giác hòa mình vào một không gian giao thoa của nhiều dòng văn hóa là một cảm giác thật sự lạ lẫm và nếu không thích ứng, có lẽ sẽ không quen. Nhưng, Penang lại khiến du khách phải chấp nhận, hay thậm chí là lưu luyến với đặc trưng ấy.

Bởi thế, nếu muốn tìm Ngọc hãy đến Langkawi, còn muốn ngắm tranh hãy dạo phố Penang…

Ảnh & bài viết: Thiện Trí

👉 Đặt mua #Nếp03 bản in và bản điện tử tại :http://kitchenart.vn/Tap-chi-pc10101.html
👉 Đặt mua nhanh qua hotline (024) 6680 2770

Previous post
Tự học nấu ăn qua blog
Next post
Những sự kiện đặc sắc trong tuần 1– 10/12/2017

No Comment

Leave a reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *